Màu sắc

Tạm nghỉ một chút sau khi đã chọn xong màu cho cái nền đất và tạm vẽ xong cái phần đằng xa, load lên đây cho bà con ném đá chơi một chút. Cái này là bàn làm việc của tui, vẽ trên giá vẽ đàng hoàng nha, là cái hộp đựng màu bên trong luôn. Đây là oil stuff của tui, còn 1 hộp khác, bằng nhựa đựng các stuff còn lại, abrylic, water color, pastel và pencils… Hạo Nhiên sợ chưa, bữa nào tui gảnh chụp luôn mớ nhạc cụ với cây kèn trumpet (khó thổi ra tiếng hơn saxo của đ/c) để bên cạnh nữa là té ngửa luôn, hê hê.

Ngồi tán chuyện màu sắc một chút. Tui phát hiện ra cái sự kỳ diệu của màu trên tranh là nhờ hồi ở Ba Lan. Nói chung từ nhỏ học vẽ rồi, và can kê, vẽ chì chân dung (đo và phóng từ hình chụp, và thỉnh thoảng vẽ tượng) hơi bị đẹp, nhưng chưa có mấy khi chơi màu. Tự nhiên một bữa nọ thằng bạn mua màu về vẽ tranh tặng người nó yêu, mua nhiều vải và gỗ quá, đóng được tới 3 cái khung, cho nên thêm 1 thằng bạn nữa, đem ra vẽ chơi. Thằng kia học kiến trúc, vẽ màu từ nhỏ, cho nên từ từ lên tranh theo kiểu cổ điển, kết quả là tới chừng “vẽ xong rồi” vẫn chưa thấy mặt người, hê hê. Thằng còn lại vẽ một bức Phái từ trí nhớ của nó, phải nói hơi bị đẹp, nhưng chơi màu dầy quá, treo lên tới bữa thứ 3 bức tranh bị chùng xuống trông như một đống giẻ rách. Bức của mình là vẽ từ một bức ảnh mình chụp ở Nice, cảnh biển, có mấy con thuyền, xa xa là núi. Mình lên khung rất căng, không trát nền, từ từ bôi màu vô, và chỉ dùng có 1 cây cọ thôi (vì đâu phải đồ của mình mà xài phá của người ta), màu cũng giới hạn nữa, cho nên vẽ rất mỏng, và không hiểu sao mình lại vẽ theo lối ấn tượng (lúc đó chưa biết gì đâu nhé). Và bức tranh thật đẹp, ai cũng thích, tới giờ mình vẫn thấy thích nữa, vì nét vẽ đơn giản, nhưng màu sắc thiệt đẹp và thiệt … ấn tượng. Thường vậy, người mới mua máy chụp hình hay chụp được những bức ảnh đẹp bất ngờ nhưng khi cần lại không chụp được lấy một tấm hình cho ra hồn.

Và thế là mình bắt đầu vẽ loạn lên, dùng giấy a-4 cho nó rẻ (sau này phát hiện thấy nhiều họa sĩ ngày xưa cũng như vậy, vì canvas mắc lắm), phối hợp luôn cả việc vẽ chì màu, rồi bôi sơn dầu lên một số chỗ. Hình như mình có đọc thấy ở đâu đó trong những quyển sách tự học vẽ, nhưng đa số là làm theo try-and-error, và kết quả vẽ được một lô tranh a-4 hơi bị đẹp, nhưng mất hoặc cho hết rồi. Vẽ từ hình chụp, họa báo ra – nhưng thực sự hồi đó chưa có ý niệm về sự khác nhau vô cùng to lớn về màu sắc giữa hình chụp và tranh vẽ. Có lẽ tình cờ được những bức hình chụp giống tranh vẽ cho nên màu sắc của mình rất tự nhiên, không cần phải chọn lựa, tính toán. Cho đến một ngày, vì cần màu cho mặt mà mình ra tiệm bán họa phẩm (lần đầu tiên) mua một tuýp sơn màu da, hê hê, khỏi phải nói cái mặt của bà bán hàng, giả bộ không biết gì, nói mày muốn chọn màu nào thì chọn. May quá bên cạnh có 1 cô họa sĩ, thò tay vào cái hộp màu lấy ra tuýp màu vàng napoli, thực là một sự tình cờ nhưng rất quan trọng trong sự nghiệp học vẽ của mình.

Sau này đọc mới thấy cái đó đúng là màu của các họa sĩ Ý dùng để vẽ da mặt, mà ảnh hưởng lên Degas và trường phái nghệ thuật Pháp thời hiện đại. Màu đó pha với một chút đỏ/hồng/tím gì đó mà mình không nhớ tên tạo ra khuôn mặt đẹp tuyệt vời. Rồi sau đó nữa chứ, hết màu trắng nên chạy ra kêu bán cho tao một tuýp trắng, bà bán hàng mới lịch sự hỏi, trắng nào, hê hê. Bây giờ mới biết là có nhiều trắng lắm, ivory white (ngà), titan và zinc (chì) và bản thân vẫn chưa hiểu được hết sự khác biệt giữa chúng với nhau, chỉ biết bức Nhà Ga Saint Lazare của Monet là dùng trắng chì. Màu cũng hay lắm, chia thành 5 loại khác nhau, mà loại rẻ nhất giá 3 bảng còn loại mắc nhất là 23 bảng. Chính xác là không phải từ 3 màu cơ bản có thể pha ra tất cả các màu đâu, mà có nhiều loại màu phải dùng hóa chất và qui trình sản xuất đặc biệt. Ví dụ xanh nước biển French ultramarine blue là cấp 1 giá 3 bảng, nhưng cái cobald blue mà Vettriano và Monet hay dùng là cấp 4, giá 17 bảng, nhưng cobald blue hue thì lại chỉ có 3 bảng thôi. Nói chung sự khác biệt phải khi vào vẽ mới thấm hết được, và hiệu ứng quang học đúng là khác hẳn nếu dùng màu không đúng. Màu mắc là do hóa chất mắc (cách pha chế, phản ứng, nguyên liệu), và công nghệ mài bột (nhiều loại rất cứng, phải có máy mài xịn mới giải quyết được) cùng công nghệ pha dung môi. Cùng một hãng thôi nhưng nhiều dung môi khác nhau chứ không phải cứ dầu là dầu, và nếu dùng sơn của 2-3 hãng khác nhau thì lại càng khó vì mỗi loại sơn lại có độ tan và độ khô khác nhau.

Mà bây giờ còn có nhiều loại màu, chứ ngày xưa chỉ có vài màu cơ bản thôi, cho nên họa sĩ luôn luôn có thợ phụ. Nhiệm vụ của chú em học việc là đổ ba màu cơ bản ra rồi pha thành 9 màu, rồi từ 9 màu đó trộn ra thành mười mấy màu. Tất cả đều nằm trên cái pallette, rồi người họa sĩ mới cầm cái pallette đó để vẽ, trộn các màu với nhau trên một lớp rất mỏng rồi phết từ từ lên tranh. Cực kỳ công phu luôn. Mà màu thì cả cục, mài ra rồi trộn dung môi lên (đây là nói về màu dầu, có nhà cung cấp, chứ trước đó nữa họa sĩ phải tự mài bột rồi đổ lòng trắng trứng vào để vẽ). Đầu thế kỷ 20 người ta mới nghĩ ra cách đựng màu trong các túi da và sau này là tuýp kim loại, và sản xuất được khá nhiều loại màu mới, nhờ các tiến bộ trong ngành hóa chất, cho nên các họa sĩ ấn tượng mới có cơ hội cầm giá vẽ và bột màu ra ngoài trời. Monet say mê mấy cái đống rơm tới nỗi đứng cả ngày ngoài trời lạnh để sáng tác. Sau này ông ta mới phát hiện ra cái thuyền (nhờ 1 người bạn ở Argenteuil đóng giúp, sau ông đó cũng thành họa sĩ với bức vẽ mấy người công nhân mài sàn nhà hơi bị đẹp), bên trong để đủ các loại phương tiện để vẽ, chỉ việc kéo thuyền tới chỗ cần vẽ thôi. Nhưng tiện lợi nhất vẫn là những cái hộp vẽ như của tui đây, kèm theo cái chân, một nắm cọ, và thế là có thể ra ngoài rồi. Nhưng vì vẽ nhanh và di chuyển cho nên kích thước của các canvas thường nhỏ. Nếu bạn thấy bức tranh nào vẽ cảnh thiên nhiên mà kích thước to một chút thì 99.99% là vẽ trong nhà.

Tới đây mới nói tiếp. Vì vẽ trong nhà cho nên cảnh vật tất nhiên là không thể tự nhiên được rồi. Người họa sĩ cầm một quyển vở ra ngoài đường nhìn cảnh, ký họa lại, có thể dùng màu nước để thử dùng màu, xong rồi về dựng lại trong studio, từ kích thước, vị trí đã khác, màu sắc lại còn khác hơn. Bạn cứ thử nhìn cái tranh tui đang vẽ đi, mang tiếng là lấy mẫu từ hình chụp, nhưng chụp hình sẽ không ra được cái bố cục như vậy đâu, cái vụ này ai từng học hình học họa hình sẽ hiểu, về chuyện 2 đường song song thực sự có gặp nhau ở một điểm trên tranh vẽ. Nhưng cái vụ bố cục để nói trong một bài khác, bữa nay nói chuyện màu sắc thôi. Bạn thấy tranh rất tự nhiên, nhưng xin thưa cái tự nhiên đó là có tính toán hết, và trong tự nhiên không có cái màu sắc như trong tranh đâu. Trước hết, càng ra xa cảnh càng mờ mờ, thành màu xám. Nếu muốn có màu xám, bạn chỉ cần trộn hết tất cả các màu trên pallette với nhau là ra. Nhưng nếu quẹt màu này lên tranh sẽ bị họa sĩ chê là ‘dơ’. Người ta khôn lắm. Cùng cái màu đó, nhưng nếu ở xa thì cho thêm màu trắng vào. Cái cây ở đằng xa trên hình đúng là màu xám, nhưng trong tranh người ta vẫn dùng cái màu xanh đó, cho thêm ít trắng vào, hoặc một số hoạ sĩ chơi luôn màu khác, xanh cobald chẳng hạn, để vẽ, tùy thuộc vào trường phái ấn tượng hay là cổ điển.

Nói chuyện ấn tượng trước nhé. Thường các họa sĩ thời đầu không chú ý lắm đến hình khối và xa gần, trừ Cezanne có những công thức màu (compliment color) sau này trở thành kinh điển cho nhiều thế hệ họa sĩ hậu hiện đại. Nhưng có thể xem tranh của Van Gogh. Cách chơi màu rất đơn giản. Phía xa là màu xanh da trời (thường là cobald – và càng lên cao (bầu trời càng gần mình) thì càng đậm hơn. Các vật gần mình nhất là màu nâu sẫm, các vật nằm ở giữa giữa màu xanh lá cây. Bạn nhìn mấy bức như cánh đồng, nhà thờ, và quán cà phê của Vangogh sẽ thấy đúng như vậy, bất kể cảnh gì và thời gian đang là sáng hay tối. Thêm một nguyên tắc nhỏ nữa, là vật càng gần càng chi tiết, nét vẽ càng to, và càng xa thì càng ít cần chi tiết, nét vẽ nhỏ hoặc mịn luôn. Nhưng đó lại là sang nét taché mất rồi.

Bạn có rảnh, thì mua một cái canvas, vài cây cọ, 3-5 thỏi màu cơ bản, kiếm một tờ lịch in tranh của các họa sĩ nổi tiếng, đặt cái giá tranh trong phòng khách, tập chép, là một thú giải trí cực kỳ hay đó. Căn phòng của bạn sẽ mỗi ngày một thay đổi một chút nhờ bức tranh. Mà sơn dầu hay ở chỗ vẽ sai không sao, chờ vài ngày nó khô đi lại vẽ đè lên. Nhờ chép mà bạn sẽ hiểu hơn về bức tranh, về hội họa, có thêm kiến thức để thưởng thức tranh. Tất cả vốn liếng chắc chỉ chừng 200.000 đồng thôi, ra góc Đinh Tiên Hoàng và Võ Thị Sáu mà mua, nguyên cửa hàng lớn, đủ loại hàng, rẻ hơn ngoài góc Lê Lợi. Hoặc nếu bạn thích có người chỉ hoặc ngồi vẽ chung cho vui thì ra ngoài mấy cái phòng tranh chép của tui trên đường NKKN, nhưng nói trước là thợ ngoài đó không biết gì về hội họa đâu nha, chỉ học họ kỹ xảo vẽ, chứ đừng học mỹ thuật.

http://blog.360.yahoo.com/blog-c4fwAN4zeqi8D.JXuWThXsk0IbGsY37B?p=201#comments

http://blog.360.yahoo.com/blog-c4fwAN4zeqi8D.JXuWThXsk0IbGsY37B?p=178#comments

Tags:

3 Responses to “Màu sắc”

  1. HaoNhien Vu Says:

    Bi giờ mà mình khen cái bức vẽ để phía trước máy laptop đẹp hơn bức dựng trên giá, thì chắc bạn Chaien bay qua Mỹ mua khẩu súng tới bắn mình bỏ mạng quá!

  2. Con Đường Nhỏ Says:

    Em se canh tranh voi anh ve ban lam viec nhe. Cam doan se dep hon cua anh…heheheh. Em khong biet ve tranh dau, nhung co tranh de treo nè… Luc nay vua di “rinh” ve 1 buc nua (qua tang 20-10)

  3. Princess Says:

    thanks for the detailed entry. love to learn more abt paintings…🙂 mai mot anh ve cho em mot tam nhe😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Màu sắc

Tạm nghỉ một chút sau khi đã chọn xong màu cho cái nền đất và tạm vẽ xong cái phần đằng xa, load lên đây cho bà con ném đá chơi một chút. Cái này là bàn làm việc của tui, vẽ trên giá vẽ đàng hoàng nha, là cái hộp đựng màu bên trong luôn. Đây là oil stuff của tui, còn 1 hộp khác, bằng nhựa đựng các stuff còn lại, abrylic, water color, pastel và pencils… Hạo Nhiên sợ chưa, bữa nào tui gảnh chụp luôn mớ nhạc cụ với cây kèn trumpet (khó thổi ra tiếng hơn saxo của đ/c) để bên cạnh nữa là té ngửa luôn, hê hê.

Ngồi tán chuyện màu sắc một chút. Tui phát hiện ra cái sự kỳ diệu của màu trên tranh là nhờ hồi ở Ba Lan. Nói chung từ nhỏ học vẽ rồi, và can kê, vẽ chì chân dung (đo và phóng từ hình chụp, và thỉnh thoảng vẽ tượng) hơi bị đẹp, nhưng chưa có mấy khi chơi màu. Tự nhiên một bữa nọ thằng bạn mua màu về vẽ tranh tặng người nó yêu, mua nhiều vải và gỗ quá, đóng được tới 3 cái khung, cho nên thêm 1 thằng bạn nữa, đem ra vẽ chơi. Thằng kia học kiến trúc, vẽ màu từ nhỏ, cho nên từ từ lên tranh theo kiểu cổ điển, kết quả là tới chừng “vẽ xong rồi” vẫn chưa thấy mặt người, hê hê. Thằng còn lại vẽ một bức Phái từ trí nhớ của nó, phải nói hơi bị đẹp, nhưng chơi màu dầy quá, treo lên tới bữa thứ 3 bức tranh bị chùng xuống trông như một đống giẻ rách. Bức của mình là vẽ từ một bức ảnh mình chụp ở Nice, cảnh biển, có mấy con thuyền, xa xa là núi. Mình lên khung rất căng, không trát nền, từ từ bôi màu vô, và chỉ dùng có 1 cây cọ thôi (vì đâu phải đồ của mình mà xài phá của người ta), màu cũng giới hạn nữa, cho nên vẽ rất mỏng, và không hiểu sao mình lại vẽ theo lối ấn tượng (lúc đó chưa biết gì đâu nhé). Và bức tranh thật đẹp, ai cũng thích, tới giờ mình vẫn thấy thích nữa, vì nét vẽ đơn giản, nhưng màu sắc thiệt đẹp và thiệt … ấn tượng. Thường vậy, người mới mua máy chụp hình hay chụp được những bức ảnh đẹp bất ngờ nhưng khi cần lại không chụp được lấy một tấm hình cho ra hồn.

Và thế là mình bắt đầu vẽ loạn lên, dùng giấy a-4 cho nó rẻ (sau này phát hiện thấy nhiều họa sĩ ngày xưa cũng như vậy, vì canvas mắc lắm), phối hợp luôn cả việc vẽ chì màu, rồi bôi sơn dầu lên một số chỗ. Hình như mình có đọc thấy ở đâu đó trong những quyển sách tự học vẽ, nhưng đa số là làm theo try-and-error, và kết quả vẽ được một lô tranh a-4 hơi bị đẹp, nhưng mất hoặc cho hết rồi. Vẽ từ hình chụp, họa báo ra – nhưng thực sự hồi đó chưa có ý niệm về sự khác nhau vô cùng to lớn về màu sắc giữa hình chụp và tranh vẽ. Có lẽ tình cờ được những bức hình chụp giống tranh vẽ cho nên màu sắc của mình rất tự nhiên, không cần phải chọn lựa, tính toán. Cho đến một ngày, vì cần màu cho mặt mà mình ra tiệm bán họa phẩm (lần đầu tiên) mua một tuýp sơn màu da, hê hê, khỏi phải nói cái mặt của bà bán hàng, giả bộ không biết gì, nói mày muốn chọn màu nào thì chọn. May quá bên cạnh có 1 cô họa sĩ, thò tay vào cái hộp màu lấy ra tuýp màu vàng napoli, thực là một sự tình cờ nhưng rất quan trọng trong sự nghiệp học vẽ của mình.

Sau này đọc mới thấy cái đó đúng là màu của các họa sĩ Ý dùng để vẽ da mặt, mà ảnh hưởng lên Degas và trường phái nghệ thuật Pháp thời hiện đại. Màu đó pha với một chút đỏ/hồng/tím gì đó mà mình không nhớ tên tạo ra khuôn mặt đẹp tuyệt vời. Rồi sau đó nữa chứ, hết màu trắng nên chạy ra kêu bán cho tao một tuýp trắng, bà bán hàng mới lịch sự hỏi, trắng nào, hê hê. Bây giờ mới biết là có nhiều trắng lắm, ivory white (ngà), titan và zinc (chì) và bản thân vẫn chưa hiểu được hết sự khác biệt giữa chúng với nhau, chỉ biết bức Nhà Ga Saint Lazare của Monet là dùng trắng chì. Màu cũng hay lắm, chia thành 5 loại khác nhau, mà loại rẻ nhất giá 3 bảng còn loại mắc nhất là 23 bảng. Chính xác là không phải từ 3 màu cơ bản có thể pha ra tất cả các màu đâu, mà có nhiều loại màu phải dùng hóa chất và qui trình sản xuất đặc biệt. Ví dụ xanh nước biển French ultramarine blue là cấp 1 giá 3 bảng, nhưng cái cobald blue mà Vettriano và Monet hay dùng là cấp 4, giá 17 bảng, nhưng cobald blue hue thì lại chỉ có 3 bảng thôi. Nói chung sự khác biệt phải khi vào vẽ mới thấm hết được, và hiệu ứng quang học đúng là khác hẳn nếu dùng màu không đúng. Màu mắc là do hóa chất mắc (cách pha chế, phản ứng, nguyên liệu), và công nghệ mài bột (nhiều loại rất cứng, phải có máy mài xịn mới giải quyết được) cùng công nghệ pha dung môi. Cùng một hãng thôi nhưng nhiều dung môi khác nhau chứ không phải cứ dầu là dầu, và nếu dùng sơn của 2-3 hãng khác nhau thì lại càng khó vì mỗi loại sơn lại có độ tan và độ khô khác nhau.

Mà bây giờ còn có nhiều loại màu, chứ ngày xưa chỉ có vài màu cơ bản thôi, cho nên họa sĩ luôn luôn có thợ phụ. Nhiệm vụ của chú em học việc là đổ ba màu cơ bản ra rồi pha thành 9 màu, rồi từ 9 màu đó trộn ra thành mười mấy màu. Tất cả đều nằm trên cái pallette, rồi người họa sĩ mới cầm cái pallette đó để vẽ, trộn các màu với nhau trên một lớp rất mỏng rồi phết từ từ lên tranh. Cực kỳ công phu luôn. Mà màu thì cả cục, mài ra rồi trộn dung môi lên (đây là nói về màu dầu, có nhà cung cấp, chứ trước đó nữa họa sĩ phải tự mài bột rồi đổ lòng trắng trứng vào để vẽ). Đầu thế kỷ 20 người ta mới nghĩ ra cách đựng màu trong các túi da và sau này là tuýp kim loại, và sản xuất được khá nhiều loại màu mới, nhờ các tiến bộ trong ngành hóa chất, cho nên các họa sĩ ấn tượng mới có cơ hội cầm giá vẽ và bột màu ra ngoài trời. Monet say mê mấy cái đống rơm tới nỗi đứng cả ngày ngoài trời lạnh để sáng tác. Sau này ông ta mới phát hiện ra cái thuyền (nhờ 1 người bạn ở Argenteuil đóng giúp, sau ông đó cũng thành họa sĩ với bức vẽ mấy người công nhân mài sàn nhà hơi bị đẹp), bên trong để đủ các loại phương tiện để vẽ, chỉ việc kéo thuyền tới chỗ cần vẽ thôi. Nhưng tiện lợi nhất vẫn là những cái hộp vẽ như của tui đây, kèm theo cái chân, một nắm cọ, và thế là có thể ra ngoài rồi. Nhưng vì vẽ nhanh và di chuyển cho nên kích thước của các canvas thường nhỏ. Nếu bạn thấy bức tranh nào vẽ cảnh thiên nhiên mà kích thước to một chút thì 99.99% là vẽ trong nhà.

Tới đây mới nói tiếp. Vì vẽ trong nhà cho nên cảnh vật tất nhiên là không thể tự nhiên được rồi. Người họa sĩ cầm một quyển vở ra ngoài đường nhìn cảnh, ký họa lại, có thể dùng màu nước để thử dùng màu, xong rồi về dựng lại trong studio, từ kích thước, vị trí đã khác, màu sắc lại còn khác hơn. Bạn cứ thử nhìn cái tranh tui đang vẽ đi, mang tiếng là lấy mẫu từ hình chụp, nhưng chụp hình sẽ không ra được cái bố cục như vậy đâu, cái vụ này ai từng học hình học họa hình sẽ hiểu, về chuyện 2 đường song song thực sự có gặp nhau ở một điểm trên tranh vẽ. Nhưng cái vụ bố cục để nói trong một bài khác, bữa nay nói chuyện màu sắc thôi. Bạn thấy tranh rất tự nhiên, nhưng xin thưa cái tự nhiên đó là có tính toán hết, và trong tự nhiên không có cái màu sắc như trong tranh đâu. Trước hết, càng ra xa cảnh càng mờ mờ, thành màu xám. Nếu muốn có màu xám, bạn chỉ cần trộn hết tất cả các màu trên pallette với nhau là ra. Nhưng nếu quẹt màu này lên tranh sẽ bị họa sĩ chê là ‘dơ’. Người ta khôn lắm. Cùng cái màu đó, nhưng nếu ở xa thì cho thêm màu trắng vào. Cái cây ở đằng xa trên hình đúng là màu xám, nhưng trong tranh người ta vẫn dùng cái màu xanh đó, cho thêm ít trắng vào, hoặc một số hoạ sĩ chơi luôn màu khác, xanh cobald chẳng hạn, để vẽ, tùy thuộc vào trường phái ấn tượng hay là cổ điển.

Nói chuyện ấn tượng trước nhé. Thường các họa sĩ thời đầu không chú ý lắm đến hình khối và xa gần, trừ Cezanne có những công thức màu (compliment color) sau này trở thành kinh điển cho nhiều thế hệ họa sĩ hậu hiện đại. Nhưng có thể xem tranh của Van Gogh. Cách chơi màu rất đơn giản. Phía xa là màu xanh da trời (thường là cobald – và càng lên cao (bầu trời càng gần mình) thì càng đậm hơn. Các vật gần mình nhất là màu nâu sẫm, các vật nằm ở giữa giữa màu xanh lá cây. Bạn nhìn mấy bức như cánh đồng, nhà thờ, và quán cà phê của Vangogh sẽ thấy đúng như vậy, bất kể cảnh gì và thời gian đang là sáng hay tối. Thêm một nguyên tắc nhỏ nữa, là vật càng gần càng chi tiết, nét vẽ càng to, và càng xa thì càng ít cần chi tiết, nét vẽ nhỏ hoặc mịn luôn. Nhưng đó lại là sang nét taché mất rồi.

Bạn có rảnh, thì mua một cái canvas, vài cây cọ, 3-5 thỏi màu cơ bản, kiếm một tờ lịch in tranh của các họa sĩ nổi tiếng, đặt cái giá tranh trong phòng khách, tập chép, là một thú giải trí cực kỳ hay đó. Căn phòng của bạn sẽ mỗi ngày một thay đổi một chút nhờ bức tranh. Mà sơn dầu hay ở chỗ vẽ sai không sao, chờ vài ngày nó khô đi lại vẽ đè lên. Nhờ chép mà bạn sẽ hiểu hơn về bức tranh, về hội họa, có thêm kiến thức để thưởng thức tranh. Tất cả vốn liếng chắc chỉ chừng 200.000 đồng thôi, ra góc Đinh Tiên Hoàng và Võ Thị Sáu mà mua, nguyên cửa hàng lớn, đủ loại hàng, rẻ hơn ngoài góc Lê Lợi. Hoặc nếu bạn thích có người chỉ hoặc ngồi vẽ chung cho vui thì ra ngoài mấy cái phòng tranh chép của tui trên đường NKKN, nhưng nói trước là thợ ngoài đó không biết gì về hội họa đâu nha, chỉ học họ kỹ xảo vẽ, chứ đừng học mỹ thuật.

http://blog.360.yahoo.com/blog-c4fwAN4zeqi8D.JXuWThXsk0IbGsY37B?p=201#comments

http://blog.360.yahoo.com/blog-c4fwAN4zeqi8D.JXuWThXsk0IbGsY37B?p=178#comments

Tags:

3 Responses to “Màu sắc”

  1. HaoNhien Vu Says:

    Bi giờ mà mình khen cái bức vẽ để phía trước máy laptop đẹp hơn bức dựng trên giá, thì chắc bạn Chaien bay qua Mỹ mua khẩu súng tới bắn mình bỏ mạng quá!

  2. Con Đường Nhỏ Says:

    Em se canh tranh voi anh ve ban lam viec nhe. Cam doan se dep hon cua anh…heheheh. Em khong biet ve tranh dau, nhung co tranh de treo nè… Luc nay vua di “rinh” ve 1 buc nua (qua tang 20-10)

  3. Princess Says:

    thanks for the detailed entry. love to learn more abt paintings…🙂 mai mot anh ve cho em mot tam nhe😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


%d bloggers like this: